(PA)
Anh trao cổ tích cho người khác
Em rùng mình
Trở lại thành hòn đá nhỏ
Thời gian phủ mờ...
Mùa thu
Thấy quanh mình vương vãi trăm xác lá khô
Không có chiếc lá nào mang những vần thơ anh
Nên lá lại về với đất
Không nghe bước chân anh trên mùa thu giòn vỡ
Hòn đá sẽ chẳng thành ngưòi
Như trong những câu chuyện cổ
Thôi cứ buồn như ngày xưa đã từng.
Mùa thu
Có con dế hát rong nơi chân tường
Anh cũng đang làm người hát rong
Cuối một chân tường khác
Trên cửa sổ cao cao
Tiểu thư ngoảnh mặt
Mùa thu thầm thì kể lại cho em
Con dế lặng im
Tiếng gáy thôi hiu hắt vàng chân cỏ
Hòn đá cúi đầu
Chẳng thể nào khóc nữa
Hình như đã để quên giọt nước mắt nơi nào.
Mùa thu
Những bông hoa dại không tên mỉm cười với em
Những nụ cười dễ vỡ
Anh đã đi hái hoa hồng
Trong khu vườn thần tiên nào đó
Ừ nhỉ
Hoa hồng kiêu sa hơn
Em chỉ biết nguyện cầu
Gai hoa hồng đừng làm anh chảy máu
Rồi men theo triền hoa dại đi vào thu.
Mùa thu rồi sẽ đi qua em
Như anh...
Có hòn đá lăn cuối con phố lá
Tìm lại chính mình.
Bùa Lá
Cho ai nhặt về làm chút duyên chơi
Lỡ làng mười tám đôi mươi
tôi đi chợ muộn kiếm cơi trầu già
Tơ vương tóc rối chân gà
Ai mua tôi bán - để mà cầu duyên….
Đợi người như đợi trăng lên
Người như chàng Cuội - Người quên lối về
Đêm dài - đêm thả bùa mê
Cho con đom đóm bờ đê lạc đường
Buồn tình ngồi ngắm trăng suông
chẳng ai thương đến thì thương lấy mình
lá rơi lạc xuống sân đình
bùa yêu tôi thả - cho mình tôi …. yêu
Muộn
Điều có thật
ĐIỀU CÓ THẬT
Phi Tuyết Ba
Em tin là có thật
giọt mưa thu ngoài hiên
dẫu nó rơi xuống đất
chẳng thể nào nhặt lên.
Em tin là có thật
nụ hôn trong giấc mơ
bông hoa hồng đă khóc
hòn đá biết đợi chờ
Cũng giống như anh vậy
người đă từng hôn em
cũng giống như em vậy
cháy như vì sao đêm
Em tin là có thật
điều kỳ diệu trên đời
nếu không làm sao sống
cùng nỗi khổ con người.
Anh đã nhận ra
ANH ĐÃ NHẬN RA...
Phi Tuyết Ba
Anh đã nhận ra em
Là một bông hồng nhỏ
Giữa muôn hoa rực rỡ
Trong ngọt ngào hương thơm
Anh đã nhận ra em
Trong khóm gai kiêu hãnh
Bên giọt sương biếc lạnh
Khóc, cười cùng bình minh
Anh đã nhận ra em
Biết yêu anh tha thiết
Yêu anh bằng lá biếc
Yêu anh bằng hương thơm
Yêu anh bằng giọt sương
Đậu thầm trên cánh mỏng
Người thương ơi hãy nhận
Cả khóm hồng - tình em
Những chiếc gai rất hiền
Anh yêu đừng ngần ngại
Những chiếc gai hồng ấy
Yêu anh nên hóa mềm
Trăng khuyết
Trăng khuyết
Phi Tuyết Ba
Anh ngỏ lời yêu em
Vào một đêm trăng khuyết
Bởi tình yêu tha thiết
Biết chọn lúc đêm rằm
Em vui lúc trăng tròn
Chạnh lòng khi trăng khuyết
Anh ơi, anh có biết?
Trăng hay tình lứa đôi?
Sao anh lại ngỏ lời
Vào một đêm trăng khuyết
Ðể bây giờ thầm tiếc
Một vầng trăng không tròn
Khi người ta không còn yêu nhau
(Phi Tuyết Ba)
Mọi lời giải thích
nào có cần đâu
khi người ta không còn yêu nhau
có lẽ tốt nhất là nên im lặng
Vườn hoa đỏ trút màu thành hoa trắng
nhưng không là hoa trắng thuở ban đầu
khi người ta không còn yêu nhau
đêm nào trăng cũng lặn
Thế giới đông người ư
nhưng thiếu vắng
khi người ta không còn nữa yêu nhau
giá như quên được nỗi đau
có lẽ đó là điều tốt hơn điều tốt nhất...
Vườn xưa
-Tế Hanh-
Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?
Hai ta như ngày nắng tránh ngày mưa
Như mặt trăng mặt trời cách trở
Như sao hôm sao mai không cùng ở
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?
Hai ta như sen mùa hạ cúc mùa thu
Như tháng mười hồng tháng năm nhãn
Em theo chim đi về tháng tám
Anh theo chim cùng với tháng ba qua
Một ngày xuân em trở lại nhà
Nghe mẹ nói anh có về hái ổi
Em nhìn lên vòm cây gió thổi
Lá như môi thầm thĩ gọi anh về
Lần sau anh trở lại một ngày hè
Nghe mẹ nói em có về bên giếng giặt
Anh nhìn giếng giếng sâu trong vắt
Nước như gương soi lẻ bóng hình anh
Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?
Đợi
Bình Nguyên Trang:::
Đợi
Như người yêu đợi một người yêu
Như trời xanh mơ một cánh diều
Như người bộ hành mơ về dòng suối mát
Thành phố lên đèn và hàng cây đẫm ướt
Một đêm hè mỏi mệt
Sao em ngồi một mình
Thương con tàu sắp sửa rời ga
Không nghĩ về anh như một mái nhà
Chở che em những ngày mưa nắng
Không nghĩ về anh như một bến bờ yên lặng
Em - con đò sẽ bớt cô đơn
Chỉ đợi anh và không nghĩ gì hơn
Em đâu cần anh tới
Em đâu cần anh nói
Và đâu cần anh biết nỗi đợi này
Sao em còn ngồi mãi dây?
Dằng dặc trên đầu một nỗi niềm chưa tỏ
Trăng mười lăm mà lòng em vẫn khuyết
Mà ngổn ngang một dải Ngân Hà
Anh quá gần và anh quá xa
Chỉ ý nghĩ mang hình đôi cánh
Em bề bộn trong ngàn lời câm lặng
Tháng ngày đi như một tiếng thở dài
Như một chiều đè nặng đôi vai
Lẽ nào em lại nhớ anh nhiều đến thế?
Đôi mắt ấy đừng về trong nỗi buồn sắp vỡ
Cho lòng em bớt chút đa đoan.
Bài thơ bên cửa sổ
Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.
Và rồi em biết không?
Cuộc đời bao ngả rẽ
Mỗi khi khô giọt lệ
Hãy khóc bằng tâm hồn.
Hãy tách đôi vỏ buồn
Tìm chồi nhân hy vọng
Giữa ánh dương vừa mọc
Bàn tay gieo nhẹ nhàng.
Nếu ước mơ úa vàng
Em hãy tô lại đỏ
Nếu con đường nhiều gió
Hãy bước đều đôi chân.
Nếu em nhớ mùa xuân
Khi hạ vừa tắt nắng
Hãy giữ hồn tĩnh lặng
Rồi cỏ non sẽ về.
Một cuộc tình mải mê
Chỉ làm tim xơ xác
Một kẻ đi phiêu bạc
Chỉ xanh thêm đợi chờ.
Hãy viết nốt bài thơ
Rồi để bên cửa sổ
Mặc chiều hôm và gió
Cuốn muộn phiền ra đi.
Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.
--Bùi Sĩ Nguyên--
Duyên tình con gái Bắc
(Nguyễn Tất Nhiên)
Ta sẽ về thương lại nhánh sông xưa
Thương lại bóng hình người năm năm trước...
Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc
Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền
Nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang
Nhớ duyên dáng, ngây thơ mà xảo quyệt !
Ta sẽ nhớ dặn dò lòng nên tha thiết
Nên vội vàng tin tưởng chuyện vu vơ
Nên yêu đương bằng khuôn mặt khờ khờ
Nên hùng hổ để đợi giờ thua thiệt
Nghe nói em vừa thi rớt Luật
Môi trâm anh tàn héo nụ-xa-vời
Mắt công nương thầm khép mộng-chân-trời
Xin tội nghiệp lần đầu em thất vọng !
(dù thật sự cũng đáng đời em lắm
rớt đi Duyên, rớt để thương người !)
Ta -- thằng ôm hận tú tài đôi
Không biết tìm ai mà kể lể
Chim lớn thôi đành cam rớt lệ
Ngày ta buồn thần thánh cũng thôi linh !
Nếu vì em mà ta phải điên tình
Cơn giận dữ đã tận cùng mê muội
Thì đừng sợ, Duyên ơi, thiên tài yếu đuối
Tay tre khô mối mọt ăn luồn
Dễ gãy dòn miểng vụn tả tơi xương
Khi tàn bạo siết cổ người yêu dấu !
Em chẳng bao giờ rung động cũ
Ta năm năm nghiệt ngã với tình đầu
Nên trở về như một con sâu
Lê chân mỏng qua những tàn cây rậm
Nuôi hy vọng sau ngàn mưa nắng lậm
Lá xanh em chưa dấu lở loang nào
Ðể ta còn thi sĩ nhất loài sâu
Nhìn lá nõn, tiếc, thèm...đâu dám cắn !
Nếu vì em mà thiên tài chán sống
Thì cũng vì em ta ngại bước xa đời !
(1972)
Em Hiền Như Ma Soeur
(Nguyễn Tất Nhiên)
Nói năng chi cũng thừa
Phất phơ đời sương gió
Hồn mình gần nhau chưa ?
Tay ta từng ngón tay
Vuốt lưng em tóc dài
Những trưa ngồi quán vắng
Chia nhau tình phôi thai
Xa nhau mà không hay
(hỡi em cười vô tội
đeo thánh giá huy hoàng
hỡi ta nhiều sám hối
tính nết vẫn hoang đàng!)
Em hiền như ma soeur
Vết thương ta bốn mùa
Trái tim ta làm mủ
Ma soeur này ma soeur
có dịu dàng ánh mắt
có êm đềm cánh môi
ru ta người bệnh hoạn
ru ta suốt cuộc đời
(cuộc đời tên vô đạo
vết thương hành liệt tim!)
đưa em về dưới mưa
xe lăn đều lên dốc
chở tình nhau mệt nhọc!
đưa em về dưới mưa
áo dài sầu hai vạt
khi chấm bùn lưa thưa
đưa em về dưới mưa
hỡi em còn nít nhỏ
chuyện tình nào không xưa ?
vai em tròn dưới mưa
ướt bao nhiêu cũng vừa
cũng chưa hơn tình rụng
thấm linh hồn ma soeur
