Hiển thị các bài đăng có nhãn Phi Tuyết Ba. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phi Tuyết Ba. Hiển thị tất cả bài đăng

Điều có thật

ĐIỀU CÓ THẬT

Phi Tuyết Ba


Em tin là có thật
giọt mưa thu ngoài hiên
dẫu nó rơi xuống đất
chẳng thể nào nhặt lên.

Em tin là có thật
nụ hôn trong giấc mơ
bông hoa hồng đă khóc
hòn đá biết đợi chờ

Cũng giống như anh vậy
người đă từng hôn em
cũng giống như em vậy
cháy như vì sao đêm

Em tin là có thật
điều kỳ diệu trên đời
nếu không làm sao sống
cùng nỗi khổ con người.

Anh đã nhận ra

ANH ĐÃ NHẬN RA...

Phi Tuyết Ba


Anh đã nhận ra em
Là một bông hồng nhỏ
Giữa muôn hoa rực rỡ
Trong ngọt ngào hương thơm


Anh đã nhận ra em
Trong khóm gai kiêu hãnh
Bên giọt sương biếc lạnh
Khóc, cười cùng bình minh

Anh đã nhận ra em
Biết yêu anh tha thiết
Yêu anh bằng lá biếc
Yêu anh bằng hương thơm
Yêu anh bằng giọt sương
Đậu thầm trên cánh mỏng

Người thương ơi hãy nhận
Cả khóm hồng - tình em

Những chiếc gai rất hiền
Anh yêu đừng ngần ngại
Những chiếc gai hồng ấy
Yêu anh nên hóa mềm

Trăng khuyết

Trăng khuyết

Phi Tuyết Ba

Anh ngỏ lời yêu em
Vào một đêm trăng khuyết
Bởi tình yêu tha thiết
Biết chọn lúc đêm rằm

Em vui lúc trăng tròn
Chạnh lòng khi trăng khuyết
Anh ơi, anh có biết?
Trăng hay tình lứa đôi?

Sao anh lại ngỏ lời
Vào một đêm trăng khuyết
Ðể bây giờ thầm tiếc
Một vầng trăng không tròn

Khi người ta không còn yêu nhau

Khi người ta không còn yêu nhau
(Phi Tuyết Ba)

Mọi lời giải thích
nào có cần đâu
khi người ta không còn yêu nhau
có lẽ tốt nhất là nên im lặng

Vườn hoa đỏ trút màu thành hoa trắng
nhưng không là hoa trắng thuở ban đầu
khi người ta không còn yêu nhau
đêm nào trăng cũng lặn

Thế giới đông người ư
nhưng thiếu vắng
khi người ta không còn nữa yêu nhau
giá như quên được nỗi đau
có lẽ đó là điều tốt hơn điều tốt nhất...