Hiển thị các bài đăng có nhãn Thái Thăng Long. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thái Thăng Long. Hiển thị tất cả bài đăng

Muộn

Không hiểu sao những bài thơ hay hiện giờ có rất nhiều dị bản. Mà các dị bản dễ thấy nhất là chỉnh sửa anh/em, chép lại theo trí nhớ nên sai từ, hoặc sai tên tác giả. Nên mình mang nguyên tác về đây, mỗi khi cần đọc đỡ phải lục lại google cho bực mình.

Muộn
(Thái Thăng Long - đã được Phú Quang phổ nhạc)

Thế là muộn, em không còn đợi nữa
Đời xóa đi kỷ niệm ấy rồi
Anh tiếc mãi lỡ lầm như tầm gửi
Buồn mênh mông nuốt hận với đời.

Thế là muộn, em không còn đợi nữa
Chim sẻ rừng trốn về núi bên kia
Vầng trăng ấy thành vầng trăng ám ảnh
Đêm hoang sơ cô độc ngày về.

Thế là muộn vòng quay không trở lại
Con chim non vỗ cánh bay đi
Ngơ ngác lắm chiều côi cút ấy
Ngơ ngác cỏ hoa, ngơ ngác ngày về.

Thế là muộn, em không còn đợi nữa
Để chia vầng trăng, chia những yêu thương
Thế là muộn, em không còn đợi nữa
Anh trở về trong câu hát ngu ngơ.
---


Về lại phố xưa

VỀ LẠI PHỐ XƯA
Thái Thăng Long
tặng Phú Quang, mùa đông 1999.

Không còn những gốc bàng mùa đông mười bảy
Không còn tiếng đàn trong lửa cháy
Không còn mái ngói rêu xanh với sự tích của mình
Không còn những mùa heo may về rét mướt
Ngoại ô đêm cô đơn
Để lòng người yên lặng
Bước chân về trên lá nhớ ai ?

Gió tha hương
Nhớ đôi vai gầy của mẹ
Người tha hương

Chập chờn như thể
Đêm không đâu
Gió lạnh rít bên thềm

Phố xưa
Ta tìm những ô ăn quan năm ấy
Ta tìm gương mặt bé con của em
Vụt lớn sau chiến tranh
Ta tìm màu rêu chầm chậm
Ngân ngân tiếng guốc
Lọc cọc xe qua
Tiếng tàu điện rập rình
Phố xưa
Trong nỗi nhớ của em
Ta hoang vắng mỗi chiều giá lạnh
Chợt niềm vui
Nhận lại những tiếng đàn.

____________________