Hiển thị các bài đăng có nhãn Đắc Quý. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đắc Quý. Hiển thị tất cả bài đăng

Người lạ vừa đến

NGƯỜI LẠ VỪA ĐẾN

Thùng thư ở phía bên kia đường. Theo thời gian, lớp sơn vàng đậm phủ lớp này sang lớp khác, khiến đường nét sắc sảo của cái thùng thư cổ dần lu mờ. Một sự tính toán thông minh nào đó khiến người ta trồng cạnh đó một cột đèn đường, lại đặt thêm một băng ghế lượn sóng dành cho việc chờ xe buýt. Những chiều muộn, từ cổng trường đại học nhìn sang, cái thùng thư trông như bóng người đứng trong vùng sáng phẳng lặng của ngọn đèn. Thi thoảng, anh bưu điện tới, loay hoay mở khoá vét vài cái thư rồi bỏ đi. Cái ghế xem ra hữu dụng hơn, nhiều người tìm nó để ngồi, dù đón xe buýt hay không. Hạo và Minh cũng hay hẹn nhau ở trạm chờ xe. Chàng trai vẻ ngoài rất đẹp nhưng giản dị và cô gái gầy gò để kiểu tóc người da đỏ ngồi hai đầu ghế, nói với nhau mấy câu vu vơ về việc học, và cười. Nhưng thường, họ im lặng, cùng nhìn xa xăm vào những con đường toả đi khắp nơi cho đên khi cô gái leo lên chuyến xe cuối ngày. Hạo còn một mình. Không phải sự bỏ rơi nhưng cảm giác vắng vẻ đôi khi khiến anh bồn chồn. Anh quay sang cố nhìn mãi thùng thư cổ quen thuộc mà xa lạ. Giá như anh có thể gửi đi một lá thư rồi chờ đợi điều gì sẽ đến.
Mưa lất phất. Những người vừa ra khỏi cổng trường nhảy lên xe phóng đi vội vã. Minh cầm cái ô như một mảnh trời nhỏ màu xanh băng vội qua đường, nơi Hạo đang đợi. Ánh mắt họ gặp nhau từ xa. Sự giao cảm ấm áp, dịu dàng… Thảng hoặc Hạo hỏi vì sao Minh đồng ý hẹn hò với anh, một anh chàng nhà tận tỉnh xa, nghèo, học ngành thiết kế cũng chẳng mấy tiếng tăm trong khi cô là dân thành phố chính hiệu, quen biết rộng, lại sắp sửa lấy hai bằng ĐH Ngoại ngữ ? Vài người đầu óc đơn giản bảo hẳn rằng cô gái ưa vẻ ngoài đặc biệt của anh : lãng tử, hiền dịu và trông bơ vơ thế nào. Minh thuộc rất ít các cô gái không để ý gì sất những điều thuộc về bên ngoài.
Ngay từ lần gặp nhau đầu tiên, trong hội thảo về lĩnh vực đồ hoạ hiện đại ở một cao ốc, anh lập tức bị người phiên dịch đẩy vào trạng thái lơ lửng. Cô gái để kiểu tóc kỳ quặc, đôi mắt to màu xám tro, giọng nói bình thản hơi đứng lùi phía sau diễn giả. Cô dịch chính xác và khúc triết. Tuy nhiên giữa những khoảng dừng, cô ta nhìn đâu đâu xuống khán phòng nơi Hạo ngồi thu mình với nỗi lo ngại bị phát hiện không có giấy mời. Một khoảng khắc nào đó, anh cảm giác cô ấy thoáng mỉm cười với anh. Sau buổi hội thảo, Hạo loay hoay chờ dưới cổng tòa nhà, đoán chừng sẽ thấy cô thêm một lần nữa. Trái với những gì anhdự đoán, Minh không quá khó bắt chuyện. Cô trả lời mấy câu hỏi vấp váp của anh một cách nhã nhặn và hiền dịu. Cô đi bộ. Đó là lý do duy nhất khiến Hạo vững tin đề nghị đưa cô về. Sau này, anh vẫn thầm cảm ơn cô đã không cười phá lên lúc ngồi lên cái yên xe han gỉ. Anh lớn hơn cô một tuổi. Cô am hiểu nhiều hơn anh. Khi anh hỏi : “ Thi thoảng, anh qua trường chở em nhé ?”, cô nói giản dị : “ Thế cũng được !”. Từ ngày thành người lớn, hiếm khi anh hạnh phúc đến vậy.
….Hạo vẫn không ngừng nhìn Minh ngay cả lúc cô đã ngồi cạnh bên anh. Những hạt nước nhỏ dính lên mái tóc và vai áo bắt đầu thấm vào cô, ấm áp, toả mùi thơm mát cuối xuân. Trời không còn sáng nhưng cũng chưa tối. Ánh sáng tím thẫm ánh lên giữa vô số những hạt mưa mảnh khảnh. Mặt đường nhựa ẩm ướt loang loáng bóng người đi vội vã ngược chiều. Túi áo khoác Minh in hằn hình dáng một bức thư. Cô rút ra, xoay trở chiếc phong bì màu xanh nhạt trong những ngón tay mềm, lưỡng lự. Hạo băn khoăn :
- Em sắp gửi thư đi đâu đó ư ?
- Vâng, nhưng chắc cũng chẳng mấy quan trọng…
- Dù sao em cũng nên gửi đi. Chúng ta đã ngồi cạnh thùng thư kia đã lâu, nhưng chưa bao giờ có cơ hội nhờ vả nó cả. - Hạo mỉm cười.
Cô gái gật đầu, hơi rùng mình đưa anh bức thư chưa dán. Hạo đọc lướt mảnh giấy đánh máy. Đó là tờ đơn đăng ký cuộc thi trình diễn tiểu phẩm tiếng Anh. Cô nói về nó như một sự tình cờ. Thoạt đầu anh cũng chú ý bởi những hứa hẹn phần thưởng hậu hĩnh - tiền, chuyến du lịch và nhất là một chỗ làm ở cái văn phòng ngoại quốc tổ chức cuộc thi. Tuy nhiên, sau đó màu sắc mơ hồ lại phủ lên các dự định chớp nhoáng. Suy cho cùng, Hạo chẳng biết kỹ thuật biểu diễn ngoài vài lần bị bắt buộc chạy cờ cho tiết mục của khoa. Tiếng Anh của anh cũng tồi tệ vậy thôi - chỉ ở mức đọc hiểu làng nhàng, có khi nghe ai phun trong điện thoại vài câu còn tối tăm mặt mũi… Thế mà bây giờ, anh đang đọc lá đơn dự thi của chính mình, do Minh viết. Lá đơn nhẹ nhàng trở lại tay Minh. Cô nhấm ướt mép phong bì bằng đầu lưỡi hồng hồng, dán lại.
- Em gửi nó đi đây ! – Minh nói khẽ
- Nhưng anh không biết nói tiếng Anh. Anh sợ đám đông tới phát sốt, đừng nói đến chuyện đi lại trên sân khấu hay diễn xuất ! - Hạo thốt lên
- Anh sẽ làm được thôi, không quá ghê gớm như anh nghĩ đâu. Cho đến khi kết thúc, không ai nói được người nào là kẻ thất bại. - Giọng nói của Minh lành lạnh, hệt như khi cô phiên dịch cho trong các môi trường xa cách. – Em ngờ ngợ công ty J> mất công tổ chức cuộc thi để tìm ra những nguời như anh.
Minh cầm ô bước đến gần thùng thư vàng. Con tem vuông trên góc thư như một con mắt mở to lo âu và hi vọng trước khi mất hút vào trong khoảng tối. Cơn mưa nhỏ sắp vãn. Ngọn đèn đường hắt lên cho dù mới có 6h. Ánh đèn vàng thoạt nhiên hơi co lại, rồi từ từ lan toả, hắt thứ ánh sáng xanh êm dịu của nó xuống nóc ô xanh, vào những tia nước mưa yếu ớt dần. Vài người đi đường ngoái lại nhìn sững khoảng khắc gương mặt cô gái tóc da đỏ chìm trong màu xanh kỳ dị của cái ô, và nụ cười của cô ta với chàng trai đẹp đẽ đang ngồi trên ghế kia, cũng kỳ lạ nốt.
Xe buýt chuyến cuối ngày đỗ xịch đến. Minh nhảy lên, thò đầu qua ô cửa nói to : “ Thế nhé !”. Hạo vẫy tay nhẹ. Trạng thái mất đi sự bình ổn đã xâm chiếm anh. Minh khác. Cô luôn nhìn thấy trong các cơ hội, dù nhỏ nhặt, niềm hi vọng thay đổi. Anh gắn bó với cô vì thế. Giống như con tàu to lớn đang vất vả tin ngọn hải đăng, nó có thể chao đảo nhưng tự biết sẽ sống sót một khi thấy đốm sáng nhỏ báo hiệu trên bờ.
Cuối tháng tư ấy Hạo bắt đầu trở thành một người nổi tiếng. Anh không giành hạng đầu tỏng cuộc thi thể hiện tiểu phẩm bằng tiếng Anh, nhưng các chuyên viên quảng cáocủa công ty J. nhìn thấy ở anh một gương mặt và vóc dáng lý tưởng để thể hiện mẫu người trẻ hiện đại đang trên đường thành đạt. Nhờ 50 ngày Minh tập trung biến anh trở thành một kẻ khác. Cô luyện phát âm cho anh – cách nói năng của những ngưòi thành thị thưọng lưu lẫn giọng chuẩn của dân doanh nghiệp. Cô đề nghị những lúc một mình, anh vẫn phải ngồi cứng vai, ánh nhìn thẳng và sâu vào mắt một kẻ vô hình trước mặt. “ Không ai biết tường tận trong ta. Thế nên không việc gì anh phải phơi bày sự thiếu tự tin của anh cả. Anh hãy tin là anh có thể. Và anh sẽ hoàn tất bất kể vai trò nào…” Cô thường vừa cười vừa nói như vậy trong các buổi tập tiểu phẩm tại căn phòng trọ ngột ngạt của Hạo. Cô chọn cho anh trích đoạn trong một vở kịch của H.Miler. Một vai diễn kỳ quặc - Hạo nghĩ. Anh chỉ việc mặc một bộ vest đen, mang ra sân khấu một cái ghế, ngồi vắt chân và than thở bằng một giọng nói thì thào, sau đó thì đứng dậy bước vòng quanh cái ghế, hét tướng lên về một nỗi chán ngán nào đó. Nhiều lúc anh cảm thấy mình lố bịch và muốn bỏ cuộc. Nhưng Minh tỏ vẻ ngạc nhiên về cảm giác ấy nơi anh. Cô nói anh đã làm rất tốt. Cứ như thế, cô gái gầy gò đẩy anh đi, như đẩy một con thưyền to lớn trống trải xuống mí nước.
Hình ảnh Hạo xuất hiện trong quảng cáo. Có ảnh thì Hạo cầm điện thoại di động - thứ mà anh cũng chưa biết cách sử dụng. Ảnh khác thì ngồi sau chiếc bàn lớn, mỉm cười với đối tác và ký văn bản với cây bút ngòi vàng anh cầm thờ ơ trên tay mà có lẽ phải đi dạy đồ hoạ ban đêm vài tháng anh mới có thể mua được. Chung quanh mau chóng nghĩ về Hạo theo hình ảnh anh tạo ra. Nhiều người xa lạ mỉm cười với anh ngoài phố. Một số khác ngạc nhiên đến độ cười vang lên khi thấy anh chạy cái xe cũ kỹ. Không thấy phiền, Hạo chỉ thấy tò mò với ấn tượng bên ngoài mà anh tạo ra. Tiền kiếm được từ những buổi chụp hình hay đóng phim quảng cáo không nhiều, nhung đủ để anh mua thêm vài bộ trang phục mới hợp thời và đưa Minh đến những quán lịch sự, nơi trước kia anh chỉ nghĩ về chúng với chuỗi hình dung lơ mơ. Ở đó ngưòi ta cũng nhận ra anh nhiều hơn. Một vài tiếng xì xào cố ý nhận xét người đi cùng với anh thật tầm thường. Hạo dần nhận ra người đời nhìn nhận sự việc bằng lớp vỏ hào nhoáng bề ngoài. Khi anh nói điều ấy, Minh nhìn sâu vào mắt anh, theo đúng cách cô buộc anh phải làm để gột bỏ sự thiếu tự tin cố hữu :
- Anh “phán xét” cuộc sống sắc nhọn hơn trước rất nhiều. Ít nhất, va chạm bên ngoài, trong các môi trường cạnh tranh cũng làm anh thay đổi.
- Em không khó chịu khi cái “ môi trường cạnh tranh ” ấy đầy những đánh giá ngu ngốc về bản thân em ư ? - Hạo cầm tay Minh, bàn tay mềm và lạnh.
- Chỉ xảy ra khi em đi với anh thôi. Tức là em tạo cơ hội cho người ta so sánh – cô gái hơi so vai – Nhưng rốt cuộc, nó chứng tỏ cố gắng của chúng ta thành công.
Một cảm giác khó chịu len lỏi trong Hạo. Ở một khía cạnh nào đấy, anh hài lòng với hình ảnh bên ngoài mới mẻ của mình. Nhưng sâu thẳm, anh căm ghét nó. Nó không là anh. Nó thuộc về một tham vọng thầm kín và xuẩn ngốc mà sau khi ra đời, anh không thể nào kiểm soát nó trọn vẹn. Hạo nói to, bực bội :
- Ta sẽ không đến những quán này nữa, thế thôi !
Đôi mắt rộng của Minh đột nhiên tối sầm, như người ta đóng lại những cánh cửa . Cô nở nụ cười nhợt nhạt :
- Phải như thế ư ? Em và anh đâu cần bắt sự việc quay về chỗ cũ. Cứ sống theo những gì chúng ta có thể chạm tới. Như thế khôn ngoan hơn…
Hạo im lặng. Những buổi chiều sau đó anh trở lại đón Minh trước cổng trường đại học. Sắp hết mùa xuân rồi. Những vòm cây bên kia đường thôi xanh non, màu lá sẫm và mùi thơm nồng của mùa hè, sắp đến gần. Những cơn mưa lâu hơn, to hơn. Trời muộn tối. Ánh sáng tỉnh táo khiến những câu chuyện trên băng ghế trạm chờ xe buýt trở nên rời rạc. Dần dần, Hạo thưa đến chờ Minh. Anh bận rộn những buổi quay phim mới. Công ty J. ngỏ lời mời anh về làm PR sau khi tốt nghiệp. Hạo kiếm nhiều tiền, đổi xe, thuê một căn hộ chung cư mới. Hình ảnh của anh trên những phương tiện truyền thông sát với những gì anh có. Chừng mọi việc đã lăn theo con đường Minh dự định. Thế nhưng vẫn có điều gì đó thật chuệch choạc mà Hạo không thể gọi tên. Khuya, đứng bên cửa sổ nhìn thấy vô số xe buýt chạy về các con đường xa xăm, anh thầm cảm giác không nắm giữ nổi một điều gì quan trọng đang bỏ mình trôi đi.

Nhân viên bưu điện mở thùng thư vàng vào buổi chiều. Không có lá thư nào. Anh ta bỏ đi. Hạo gạt chống xe, ngồi xuống băng ghế sóng quen thuộc. Một chiếc xe buýt băng qua, nguời lơ xe đập thùng ầm ầm. Minh hiện ra từ cổng trường. Theo thói quen, Minh nhìn sang bên đường. Đôi mắt to màu tro đặt lên anh chăm chăm. Rồi cô rảo bước nhanh hơn
- Anh lại đến đón em sao ? - Giọng Minh không giấu vẻ mừng vui
- Hơn hai tuần rồi em không gọi điện cho anh . - Hạo nhắc
Đột nhiên gương mặt Minh lại như khép kín. Hạo nhận ra tay Minh đang cầm một phong bì xanh. Chừng như cô muốn nói thật nhiều. Nhưng cô chỉ thở dài nhè nhẹ :
- Em đang định gửi cho anh một bức thư đây. Thế mà tình cờ anh lại đến. Trước sau cũng đến ngày ta không hẹn hò gì nữa. Em đã muốn anh thay đổi. Nhưng khi anh thay đổi, em lại không thể làm quen con người mới nơi anh. Nhưng đành vậy, sống mà…
Họ nhìn lá thư nhẹ tênh trên những ngón tay Minh run rẩy. Mưa. Cô gái mở cái ô nhỏ, bước đến cái thùng thư vàng cũ xưa. Một cái xe buýt khác lại đến. Cô bước lên xe, ngoái nhìn Hạo : “ Cứ thế, anh nhé …”

Chỉ một lần thôi

CHỈ MỘT LẦN THÔI

Cuối xuân, bắt đầu hết đợt lạnh, tôi đang ở năm thứ ba. Một chương trình học bổng toàn phần đưa tôi tới đất nước nửa năm chìm trong tuyết. Khi những đường phố và cây cối bong ra lớp vỏ trắng xoá, để lộ cái lõi ướt át và chưa hết giá rét bên trong, là lúc tôi cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Tưởng như mọi thứ ánh sáng, bầu trời, những hồ nước trong thành phố vẫn còn chưa hẳn chia tay với cái màu trắng đơn điệu của chuỗi ngày thiếu vắng mặt trời. Mọi ngưòi ở trường đại học mua báo, giữ lại trang quảng cáo, lùng tìm một công việc làm thêm trong đợt nghỉ dài. Các năm truớc đó, giống như họ, tôi hào hứng lao vào vô số công việc kiếm ra tiền. Nhưng chính vào cái mùa xuân kỳ lạ ấy, thôi thúc trong tôi cái ý định trở về nhà. Rút tiền tiết kiệm đặt mua vé máy bay, thu xếp va li, tôi gọi điện thoại cho Wang, bạn cùng lớp và là người yêu của tôi, cho biết kế hoạch về nước đột xuất. Cô thảng thốt khi nghĩ tới một tháng nghỉ học không được gặp nhau. Tôi thoáng chạnh lòng. Cũng như tôi, Wang đến từ Châu Á. Cô hơi yếu ớt, dễ xúc động. Tuy nhiên, cô mau chóng chia sẻ nguyên cớ tôi muốn trở về thành phố quê nhà. “ Khi anh quay lại, cây trong thành phố đã đầy màu xanh. Mặt trời sẽ chiếu vào khu học xá mỗi buổi sáng chúng ta thức dậy…”- Wang thì thầm khi chúng tôi chia tay ở sân bay. Đôi môi cô mềm, lạnh và run nhẹ như đôi cánh chuồn chuồn đậu trên trán tôi. “ Anh sẽ trở lại với em. Không quá lâu đâu !” – Tôi buông nhanh những ngón tay cô. Đêm trải dài như đôi cánh chim ưng. Trên chuyến bay xuyên qua bóng tối, tôi chìm vào giấc ngủ thư thái, ngọt ngào của một người suốt ba năm học tập và làm việc cật lực giờ đây được trở về nhà.

**
Thành phố thơm nồng mùi hương cây trái. Ra khỏi máy bay, tôi như bị ghì mạnh bởi cánh tay của bầu không khí nhiệt đới. Mưa lất phất. Những chiếc taxi đón những vị khách đến muộn trong đêm, đèn bật sáng cắt bóng tối thành vô số khối vuông lăn trên mặt đường thẫm xanh. Chiếc xe cuối cùng trờ đến, tấp vào chỗ tôi đứng. Nắp sau cốp xe bật mở. Khi sắp sửa đặt chiếc va li duy nhất của mình, tôi bỗng phát hiện sát ngay cạnh mình một người hành động tương tự. Một chú nhóc gầy gò, đeo kính, mái tóc vàng nâu lấp lánh nước – lúc đó tôi chỉ kịp nhìn thấy thế. Tôi định lấy hành lý của mình ra, đợi xe sau. Nhưng người lạ làm động tác ngăn lại. “ Chúng ta đi cùng xe vậy. Có lẽ nhà tôi gần hơn, trên đường vào trung tâm thành phố. Tôi sẽ trả tiền đoạn đường của mình. OK? ” – Tôi thương lượng nhanh với người lạ, vào ngồi ghế bên cạnh tài xế. Nhưng tôi nhầm. Cậu nhóc đeo kính xuống trước tôi. Cậu ở không xa sân bay, nằm trên con đường yên tĩnh với những ngôi nhà phía sau các bức tường gạch phủ đầy hoa leo. Cho đến khi khuất sau cánh cổng lớn, cậu ta vẫn không nói lời nào. “ Có những đứa trẻ như vậy đấy - Người lái xe càu nhàu – chúng được nuông chiều, thừa tiền bạc và chỉ hành xử theo ý mình !” Tôi chuyển ra băng ghế sau. Đêm yên ả. Mùi hương ngọt ngào của những vườn cây trái vô hình bám vào từng phân tử không khí. Không nên phàn nàn trách móc ở tối kỳ diệu như thế này… Giai điệu của bản nhạc cũ “If you go away” vang lên mơ hồ. Chuông điện thoại. Chiếc mobile xám bạc của ai đó bỏ quên mắc kẹt giữa lưng ghế. Tôi lưỡng lự, rồi nhặt máy bấm trả lời. “ Anh đang cầm máy của tôi - Giọng trầm vẳng đến tựa hơi thở nhẹ - Tôi muốn chuộc lại nó !” “ Ai đấy ?” - trước giọng nói lạ lùng, tôi đã đặt một câu hỏi ngớ ngẩn. Tiếng cười khẽ : “ Là tôi ! Cô gái cùng anh đón chung một chuyến taxi…” Cậu nhóc đeo kính ấy lại là một cô gái! Không thể ngờ nổi. “ Hãy gọi lại sau ! Chúng ta hẹn gặp đâu đó !” – Tôi bực bội. Doanh Minh – tên chủ máy hiện nhanh trên màn hình xanh rồi biến mất vào khoảng tối. Tôi mở kính xe, nhìn cảnh vật thân quen của những con đường, dòng sông, những vòm cây không bao giờ quên xanh tươi. Chợt một khoảng khắc, tôi nhận ra mình đang lẩm nhẩm cái tên xa lạ. Tại sao cô gái bộ dạng kỳ quặc với tên gọi kỳ quặc không kém ấy lại xuất hiện vào ngày không quên ấy ?
Những cơn mưa dày đặc. Vài bạn cũ ghé thăm, tán gẫu về đất nước nửa năm chìm trong tuyết. Một cậu tìm thấy ảnh Wang kẹp trong tờ tạp chí Thiết kế: “ Bạn gái của cậu đây sao ? ” Tôi gật đầu, với chút kiêu hãnh. Đó là một trong loạt hình chụp Wang cho bài tập nhiếp ảnh tôi rất thích. Cô gái có đôi mắt dài, ánh tím sẫm buồn rầu, như đứng tình cờ nơi vỉa hè lát gạch cổ xưa. “Đẹp quá !” Các cậu bạn trầm trồ. Tôi hào hứng thổ lộ : “ Một ngày nào đó, tớ sẽ phóng to bức ảnh này và treo trên khoảng tường rộng…”
Quán Gỗ , nơi cô nhỏ hẹn tôi đến khá đặc biệt. Những chiếc ghế vải trắng và mặt bàn xanh da trời. Guơng mặt của vài ngôi sao quá khứ từ trên tường lặng lẽ nhìn xuống các thực khách. Chỗ của giới sang trọng. Tôi lấy một tờ báo nước ngoài, đọc, không thoải mái. Người lái taxi đêm ấy nói đúng. Những đứa trẻ giàu có và bướng bỉnh luôn muốn xoay chuyển mọi thứ theo ý riêng mình. Như một vệt gió mạnh, chủ nhân chiếc mobile xám bạc lướt qua lối đi hẹp, xuất hiện thình lình trước mặt tôi. Dáng vẻ một chú nhóc mảnh khảnh tô đậm ấn tượng về sự tươi tắn, sinh động. Ngồi lọt thỏm trong ghế, hơi ngoẹo cổ, nụ cuời toả sáng sau kính gọng xanh, cô nhóc liến láu hỏi tôi chờ có lâu không. Tôi lắc đầu. Cuống quýt như thiếu thời gian, cô gọi cốc nước đen ngòm và gói thuốc lá nhẹ. Những ngón tay cô sạch bóng ửng hồng. Bàn tay của người không cầm thuốc bao giờ. Đột nhiên, tôi thấy buồn cười và nhẹ nhõm. “ Anh sẽ khâm phục. Vì em ăn rất nhiều !” Doanh Minh le lưỡi, quyết định đặt thêm bữa sáng. Câu chuyện mở ra khá dễ dàng. 17 tuổi, chuẩn bị thi đại học, cô sống khá tự do vì là con một. “ Tuần trước em bị bố tát do nhuộm tóc. Nhưng bố cũng nhuộm. Chỉ khác màu thôi !” Cô nhóc cười rạng rỡ. Chén gọn hai miếng bánh mì to và uống một hơi cạn cốc nước đen ngòm, cô bắt đầu bóc gói thuốc.
- Em có biết thở khói thành những đồng xu không ? – Tôi hỏi
- Anh biết sao ?
- Tôi không bao giờ hút thuốc . – tôi nói thật
Một ánh thảng thốt lướt qua mắt cô gái nhỏ. Thả rơi gói thuốc trên bàn, cô hỏi chệch sang chuyện khác :
- Em phải trả bao nhiêu tiền để lấy lại điện thoại ?
- Không một đồng nào cả. Em chỉ cần tự thanh toán phần ăn. Anh đã trả tiền chai nước suối của mình. – Tôi đưa chiếc mobile đắt tiền cho cô, kéo ghế đứng dậy. Cuộc gặp đến đây là đủ. Tôi hỏi thêm : Em sẽ làm gì với gói thuốc lá vô dụng khi chưa từng hút thuốc bao giờ ?
Chỏm tóc ngắn ánh hổ phách rung nhẹ. Đôi môi mím chặt. Mau chóng, giọng trầm đặc biệt của cô nhóc tan biến âm sắc tươi vui :
- Em muốn anh nghĩ em chững chạc.. Nhưng anh không tức giận chứ ? Vẫn đồng ý chúng ta giữ liên lạc chứ ?
- Cũng được ! – Tôi đọc số điện thoại cho cô nhóc ghi lại. Dù sao tôi cũng chẳng ở thành phố lâu. Kinh nghiệm của chàng trai 22 tuổi cho tôi biết đừng bao giờ nói “ không ” với một cô nhóc. Một cô nhóc được quá nhiều thứ bảo vệ khỏi nỗi âu lo, phiền muộn, hay những ước vọng sẽ không thể hoàn tất trong đời.
Doanh Minh bước vào đợt nghỉ của tôi theo những cách mà dường như chỉ có cô mới tìm ra. Ban mai, buổi trưa, và lúc đã vào giường, tôi đều có thể giật mình vì những cú điện thoại đột ngột. Các hồi chuông điện thoại cô nhỏ gọi đến cũng khác thường, vội vã như sắp lịm đi. Doanh Minh không sâu sắc, không am tường một lĩnh vực nào. Cô nhóc cũng chẳng có khiếu hài hước hay châm biếm sâu cay. Thế nhưng không có gì cả có thể là một điều vô cùng sắc nhọn. Thi thoảng, tại một ngóc ngách bí hiểm trong thành phố, cô gọi nhờ tôi đưa về, hoặc chỉ muốn tôi tới cùng ăn một vài món ăn lạ mới khám phá. Một lần tôi dập máy, chán ngán các cú điện thoại phiền toái. Nửa đêm, người nhà dồn dập gọi cửa, cho biết hình như xảy ra tai nạn. Tôi chộp ống nghe, lạnh toát. Vẳng tiếng cười Doanh Minh tinh quái !
- Em điên à ? – Tôi thở hắt
- Không.
- Em đừng ngu ngốc như vậy !- Tôi hét vào ống nghe.
- Anh đừng tìm cách không trả lời điện thoại - Giọng nói bướng bỉnh
- Chúng ta đâu liên quan đến nhau – Tôi muốn phát điên
- Sai rồi ! – Cô nhóc lại khẽ cười
Tôi cắt máy. Để an toàn, tôi tháo phích cắm khỏi điện thoại. Nhưng giấc ngủ không đến với tôi nữa. Tôi tìm bức ảnh Wang. Đôi mắt cô nhìn tôi như dò hỏi, hơi phảng buồn rầu.
Những ngày sau đó, tôi nhảy xe bus đến chỗ người bạn, cùng thực hiện vài thiết kế nội thất. Có một lúc, nhìn qua ô cửa sổ vuông, tôi chợt nhận thấy dưới vỉa hè bóng dáng quen. Doanh Minh. Cô nhóc ngồi trên chiếc xe scooter vàng, kiên nhẫn và lặng lẽ. Tôi kéo rèm cửa sổ quay về công việc. Chiều muộn, khi tôi đã quên bẵng, thanh thản về, cô nhóc vẫn chỗ cũ. Băng qua xe cộ dày đặc trên đường, cô lao về phía tôi, hét ầm lên : “ Chúng ta cùng đi ăn nhé ! Em đói quá vì chờ anh hơn 3 tiếng đồng hồ. ” “ Em không có gì tốt hơn để làm sao ? ” – Tôi hỏi, không che giấu lạnh nhạt. Cô nhóc sững lại trong vài giây : “ Em rất sợ anh biến mất …” Tôi đành buông xuôi : “ Thôi được. Anh sẽ đi cùng em. Nhưng đây là lần cuối !” Cho đến giờ, tôi vẫn không thể mô tả chính xác nụ cười Doanh Minh. Nụ cười bừng lên từ bên trong, khiến khuôn mặt bé nhỏ ương bướng, đột nhiên toả sáng, tựa món đồ chơi pha lê màu nhiệm.
Tôi điều khiển chiếc Scooter. Cô nhóc quần rộng, áo ngắn ngồi sau, cách quãng xa. Tuy nhiên, một lúc, cằm cô đã gác nhẹ lên vai tôi. “Đừng có như vậy !” – Tôi nhắc. Không có trả lời. Rồi một cánh tay vịn nhẹ ngang lưng tôi. Tôi im lặng. Xe rẽ về phía dòng sông gần khu trung tâm. Những vườn cây trái thơm tho toả hương lan theo mặt nước biếc xanh. Mùi khói xăng váng vất trong thành phố. Va hưong vị cá nướng của những quán ăn rải rác vỉa hè. Cô nhóc đối diện mắt sáng, môi đỏ, tươi tắn như niềm hi vọng, không biết đến sự chối từ, các vấp ngã cuộc đời. Doanh Minh đặt ra vô số thắc mắc về cuộc sống học hành của tôi ở cái xứ sở đầy tuyết. Tôi trả lời từng câu hỏi nhảy cóc, mỉm cười. Có một lúc, khi vẽ ra quang cảnh sân học xá mùa đông, tôi chợt nhắc về Wang.
- Wang là ai ? - Những ngọn đèn chiếu trong mắt cô nhóc chao đảo.
- Đầu tiên là bạn học. Sau đó trở thành người yêu. – Tôi trả lời dễ dàng. Cuối cùng đã có dịp cho tôi nói thật.
- Cô ta đẹp chứ ? – Cung giọng trầm đẹp đẽ bỗng khản đặc.
- Đẹp. Theo mắt của anh . – Tôi đáp thành thật.
- Tức là cô ta rất tốt. – Cô nhóc thì thầm.
- Bọn anh luôn ở bên nhau. Em biết đấy, điều đó rất đáng giá với một người rời xa quê nhà, đương đầu bao nhiêu khó khăn.
- Ở bên nhau cả buổi tối sao ?
Dưới mái tóc con trai lấp lánh vàng nâu, gương mặt bé nhỏ tái nhợt khi tôi khẽ gật đầu. Nhưng cô nhóc uống cạn cốc nước, đứng dậy, bước theo tôi ra chỗ để xe. Tôi đưa cô về nhà. Ngồi phía sau, cô nhóc dựa hẳn vào tôi, co ro và nóng rực như một con mèo ốm hoảng sợ bị bỏ rơi. Bỗng tôi nhận ra tôi thương cô biết bao.
Cạnh giàn dây leo cạnh cổng nhà, tôi chia tay Doanh Minh. “Đầu tuần sau anh bay. Chào nhé ! Hẳn phải rất lâu mới có thể gặp lại !” Đôi mắt cô nhóc như hai mẩu than cháy lên trong bóng tối : “ Em sẽ bay sang gặp anh. Một dịp gần nhất !” Giọng cô nhóc tìm lại vẻ tự tin và can đảm, dù còn yếu ớt. Tôi bật cười. “ Em sẽ làm được.- Cô bỗng xoay người,hôn mạnh lên môi tôi, rồi nói hối hả - Em đã tìm ra anh giữa đám đông. Phải, chính là em lên chiếc xe ấy, cố tình đánh rơi điện thoại trong xe, để ta còn gặp lại… ” Sự thật thốt ra giữa những lời rối loạn đó khiến tôi chẳng kịp biết nụ hôn vụng về, chân thật một cách mạnh mẽ của cô nhóc sẽ là điều lạ lùng tôi không bao giờ còn gặp lại trong đời.

**
Tôi trở lại trường đại học. Bầu trời sạch sẽ, ấm áp, thoang thoảng mùi nhựa cây. Mưa nhẹ. Cây cối và những bãi đất rộng khoác vào tấm áo xanh tươi mới. Thê mà giữa khung cảnh yên ả ấy, tôi bỗng thấy mình lạc lõng kỳ lạ. Vì một sự bí ẩn nào đó, tô không còn là con người cũ. Wang và tôi bên nhau. Những bí ẩn kia cứ lẩn quất bên tôi. “ Có bức tường giữa anh và em. Chuyện gì xảy ra vậy ?” – Wang hỏi. Tôi không thể giải thích xác đáng. Nhưng thảng hoặc, tôi bắt gặp mình đang lùng kiếm trong đám đông đôi mắt kính xanh, hay dáng chạy vội của một cô nhóc chưa hòan toàn lớn. Có lần, vô cùng lạ lùng, tôi ngồi vẽ bài tập thiết kế trong đêm, bất giác vẳng lên bài nhạc xưa cũ của Frank Sinatra, If you go away. Tôi nhìn qua cửa sổ. Một ai đó đứng cạnh gốc cây dưới sân học xã. “ Em sẽ bay sang gặp anh . Một dịp gần nhất…” Lời hứa mơ hồ. Chạy băng qua những hành lang trống, tôi xuống sân. Nhugn không ai cả. Trong lồng ngực tôi, một cơn thắt đau đến nghẹt thở. Tôi đứng im, lặng lẽ khóc, lần duy nhất. Cuối năm học ấy, tôi và Wang chia tay. Cô mỉm cuời dịu dàng, nói rằng tôi rất tốt. Nhưng tôi đã làm tổn thương cô.
Tôi không gặp lại Doanh Minh, vì sao, vì sao, vì sao, tôi không thể biết. Sau 5 năm học, tôi trở về nước, làm thuê một thời gian, rồi lập công ty riêng. Đã lâu, mà cô nhóc lạ lùng vẫn ở lại trong tôi. Đôi khi trên bức tường rỗng, gương mặt cô như hiện ra, dò hỏi, ngoẹo đầu cười… Câu chuyện tôi chỉ có vậy. Tôi có rất nhiều cơ hội gặp gỡ quen biết. Các cô gái trẻ giờ đây rất đông nhuộm tóc vàng nâu, dùng mobi. Cuộc sống thoải mái dễ dàng hơn. Nhưng lần duy nhất, cái cơ hội vô tư đẹp đẽ đã tuột mất. Khi tôi nhận ra chiếc hôn dưới vòm cây mùa hè.

ĐẮC QUÝ